Hiển thị các bài đăng có nhãn thích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thích. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Gene quyết định mũi bạn thích mùi gì

Cơn thèm bia hoặc ghiền phô mai có thể đã được quy định sẵn trong đầu óc con người từ khi mới sinh ra.

Các nhà khoa học đã phát hiện nền tảng gene cho phép giải thích tại sao con người ngửi mùi theo cách riêng sau khi giám định ADN của hàng trăm cá nhân, theo báo cáo trên chuyên san Nature.

Gene quyết định mũi bạn thích mùi gì
Mũi thích mùi gì đều liên quan đến gene - (Ảnh: Shutterstock)

Richard Newcomb, nhà di truyền học thuộc Viện Nghiên cứu thực phẩm và thực vật New Zealand, cho hay nhóm của ông muốn tìm hiểu tại sao một số người lại ghê tởm hoặc bị thu hút bởi những mùi cụ thể.

Newcomb và đồng sự đã kiểm tra gần 200 người về độ nhạy của họ đối với 10 loại mùi khác nhau, vốn xuất hiện phổ biến trong thức ăn.

Những mùi này, trong đó có mạch nha, táo, phô mai xanh, hoa tím, được thêm vào một trong ba ly rượu vang với lượng nhỏ.

Hàm lượng mùi được tăng dần đến khi những người tham gia xác định được ly rượu được thêm mùi.

Sau đó, Newcomb tiến hành lấy mẫu máu để xét nghiệm ADN và nhìn vào những đoạn gene khác nhau giữa người có thể ngửi được mùi cụ thể còn người khác thì không.

Sự khác biệt giữa các đối tượng rất lớn. Chẳng hạn như trong trường hợp hoa tím, một vài người phát hiện nhanh hơn 10.000 lần so với những người còn lại.

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Phát hiện mới về hormone kích thích tình yêu

Nghiên cứu mới đã chỉ ra, "hormone tình yêu" - oxytocin khiến con người nhớ nhiều hơn đến những kỉ niệm buồn, làm tăng tính nhạy cảm, sự sợ hãi và lo lắng.

Oxytocin từ lâu đã được biết đến là một loại hormone tình yêu, chất "keo hóa học" giúp thúc đẩy cảm xúc tình yêu, gắn kết xã hội và hạnh phúc. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới đây đã chỉ ra, oxytocin cũng khiến con người nhớ nhiều hơn đến những kỉ niệm buồn, làm tăng tính nhạy cảm, sự sợ hãi và lo lắng với các sự kiện trong tương lai.

Phát hiện mới về hormone kích thích tình yêu

Oxytocin là một loại hormone được tiết ra ở vùng dưới đồi, dự trữ ở thùy sau của tuyến yên. Khi vùng dưới đồi gửi một tín hiệu thần kinh đến tuyến yên thì oxytocin sẽ được giải phóng. Lúc này, oxytocin sẽ tác động mạnh mẽ đến những cảm xúc tích cực của con người như thái độ tin tưởng, cảm thông và lòng khoan dung. Nó cũng giúp tăng tính gắn kết giữa các cá thể trong tình yêu, bố mẹ và con cái.

Sau khi tiến hành thử nghiệm trên chuột, Jelena Radulovic - tác giả chính của nghiên cứu và nhà khoa học Dunbar thuộc ĐH Y Feinberg (Mỹ) chỉ ra, bên cạnh những lợi ích tuyệt vời của hormone oxytocin thì nó cũng khiến chúng ta nhớ nhiều hơn đến những kỉ niệm buồn, tăng tính nhạy cảm, sự sợ hãi và lo lắng với các sự kiện sắp diễn ra.

Hai nhà khoa học cũng nói thêm rằng: "Những phát hiện này rất quan trọng bởi stress mãn tính là một trong những nguyên nhân hàng đầu của căn bệnh trầm cảm. Bằng cách hiểu được vai trò kép của hormone oxytocin, chúng tôi sẽ nghiên cứu thêm để làm giảm sự lo lắng, tối ưu hóa các phương pháp điều trị bằng oxytocin nhằm cải thiện hạnh phúc thay vì gây ra phản ứng tiêu cực".

Nghiên cứu được công bố trên trang Nature Neuroscience.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Các nhà khoa học giải thích lý do vi khuẩn nhờn thuốc

Các nhà sinh vật học từ Cộng hòa Tatarstan phát hiện các tác nhân lây nhiễm khó nắm bắt nhưng ảnh hưởng đến toàn bộ thiên nhiên hoang dã, từ cây cỏ đến con người. Kiến thức mới sẽ giúp ngăn chặn sự phát triển của thứ bệnh phức tạp như Mycoplasmosis. Theo các bác sĩ, đây là căn bệnh có thể gây ra một loạt bệnh lý của các hệ thống sinh vật khác nhau.

Những tác nhân truyền nhiễm này được phát hiện bởi các nhà khoa học Kazan, thủ đô Tatarstan, được gọi là túi màng. Chúng lọt vào cơ thể trước khi xuất hiện "cha mẹ" của vi khuẩn gây bệnh Mycoplasmosis. Kiến thức về hành vi chiến thuật vi khuẩn sẽ làm cho cuộc chiến với Mycoplasmosis trở nên hiệu quả hơn.

Các nhà khoa học giải thích lý do vi khuẩn nhờn thuốc

Mycoplasmosis là vi khuẩn đề kháng không hề dễ dàng xử lý. Chúng sống trong đất và nước thải, trong cây cỏ, trong mô của người và động vật. Đồng thời, chúng rất ổn định với điều kiện môi trường bất lợi và thuốc men. Một dạng của vi khuẩn này là aholeplazma đặc biệt nguy hiểm đối với thực vật, bao gồm cả cây trồng. Vi sinh vật xâm nhập vào các tế bào của cây trồng, gây ra quá trình oxy hóa, khiến cho cây còi cọc, vàng lá và sau cùng là bị chết. Ảnh hưởng aholeplazma đối với sức khỏe người chưa được nghiên cứu đầy đủ, nhưng các nhà nghiên cứu cho rằng loại vi khuẩn này có thể gây ra rất nhiều bệnh lý, đặc biệt là đối với hệ thống miễn dịch. Ví dụ, chúng tạo ra khả năng nhờn thuốc kháng sinh.

Để chống lại aholeplazma một cách hiệu quả, các nhà khoa học phát hiện ra bản chất sự ổn định phân tử của nó. Nghiên cứu khoa học được tiến hành bởi các chuyên gia của Viện Hóa sinh và Lý sinh học Kazan, do Giáo sư Vladislav Chernov đứng đầu. Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng vi khuẩn thích nghi với điều kiện môi trường liên quan với việc tế bào aholeplazmy gây ra túi màng cô lập, và những túi đó mang tác nhân gây bệnh. Chúng thâm nhập vào cây cối, "sống" một thời gian dài ở đó và gây bệnh trong các tế bào. Trong điều kiện bất thường, số lượng các túi màng tăng lên đáng kể khiến cây bị bệnh và ngay sau đó sẽ chết.

Các nhà nghiên cứu đã chứng minh vai trò tai hại của những túi màng như vậy bang cách đưa chúng vào đất trồng lúa. Túi màng thâm nhập vào tế bào thực vật sau 20 phút. Lá lúa bị oxy hóa: cấu trúc của các tế bào bị thay đổi mạnh mẽ. Thực vật bị nhiễm aholeplazma cũng giống hệt như thế. Giáo sư Chernov cho biết.

"Chúng tôi thấy rằng các túi màng Mycoplasma có liên quan đến sự hình thành khả năng kháng thuốc của vi khuẩn. Bao gồm cả việc chiết xuất từ các tế bào vi khuẩn loại thuốc được sử dụng để ngăn chặn mycoplasma. Với túi này, vi khuẩn truyền các chất ở nồng độ cao giúp vi sinh vật tồn tại trong điều kiện môi trường khác nhau. Đồng thời protein trong thành phần túi màng bảo vệ các enzyme khỏi bị phân cắt".

Các dữ liệu mới sẽ giúp chẩn đoán chính xác và ức chế các bệnh nhiễm trùng mycoplasma, nhà sinh vật học kết luận.